Saturday, September 27, 2025

Nước đổ lá khoai (thơ Xuân Diệu)

 Lòng ta là một cơn mưa lũ,

Đã gặp lòng em là lá khoai.

Mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc,

Lá xanh không ướt đến da ngoài.


Ta trút bâng quơ một trận lòng,

Biết rằng đau khổ giữa hư không.

Khóc mình uổng lệ rơi vô lý,

Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng.


Ta như cô khách khoảng đìu hiu

Đã gặp chiều hôm, lại bước liều;

Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp,

Lại tìm sa mạc của tình yêu.


Ngày mai nắng mọc, mưa rơi hết,

Mặt tạnh cơn điên, lòng cạn hồ,

Ta sẽ thôi yêu như đã giấu,

Không hề oán hận lá khoai khô.


(Xuân Diệu, tập thơ Gửi hương cho gió (1945))





(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa  sân thượng, hoa cẩm cù)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa  sân thượng,cây trứng cá)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa  sân thượng, hoa hồng Mon Coeur)







Friday, September 26, 2025

Cuối cùng cho một tình yêu (thơ Trịnh Cung)

 Ừ thôi em về

Chiều mưa giông tới

Bây giờ anh vui

Hai bàn tay đói

Bây giờ anh vui

Hai bàn chân mỏi

Thời gian nơi đây

Bây giờ anh vui

Một linh hồn rỗi

Tình yêu xứ này

Một lần yêu thương

Một đời bão nổi

Giã từ giã từ

Chiều mưa giông tới

Em ơi, em ơi!


Sầu thôi xuống đầy

Làm sao em nhớ

Mưa ngoài song bay

Lời ca anh nhỏ

Nỗi lòng anh đây



(Trịnh Cung, 1958)



(Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng - hoa lan, có lẽ là từ Thanh Hóa, hiện thân cho một cái gì đó rất buồn)



(Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng - cẩm cù)






(Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng - mai xanh thái)




Thursday, September 25, 2025

Yêu (thơ Nồng Nàn Phố)

 Yêu em đừng yêu quá

Lỡ đâu mình chia tay

Lỡ đâu tình không trọn

lòng ta tan như mây!


Yêu em đừng yêu ít

Thương nhớ sẽ nhạt nhoà

Nụ hôn bỗng chát đắng

Nỗi buồn cũng qua nhanh


Yêu em đừng yêu ít

Cũng xin đừng quá nhiều

Chỉ đủ để tha thứ

Hiểu, thương và tin yêu


Chỉ đủ để da diết

Hôn thật sâu thật êm

Đủ rùng mình vì nhớ

Cắn tay ngỡ môi mềm


Em vẫn đang yêu anh

Bằng trái tim con gái

Bằng những điều mất đi

Và cả điều còn lại


(Nồng Nàn Phố, tập thơ Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng (2014))


(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, hoa linh sam hồng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, hoa linh sam hồng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, hoa linh sam hồng)














Wednesday, September 24, 2025

Người dệt tầm gai (thơ Vi Thùy Linh)

 Anh yêu của em

Em yêu Anh cuồng điên

Yêu đến tan cả em

Ào tung ký ức

Tim em rộn lên

Em đếm từng ngày Anh đến

Ngày dài hơn mùa

Em mong mỏi

Em (có lúc) như một tội đồ nông nổi

...Em nghe thấy nhịp cách êm ái ân

Gió làn gió thổi sương thao thác

Đêm run theo tiếng nấc

Về đi Anh!


Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi Anh

Đưa em vào giấc ngủ nồng nàn, quên đi những đêm chập chờn, trĩu nặng

Ngày nối ngày bằng hy vọng

Em là người dệt tầm gai...

Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui

Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ

Truân chuyên đè lên thanh thản

Ôi sự trái ngược - những sợi tầm gai!


Không kỳ vọng những điều lớn lao

Em lặng lẽ dệt hạnh phúc từ những nỗi buồn - những sợi tầm gai - không ai nhìn thấy

Gai tầm gai đâm em đau đớn

Em chờ Anh mãi...

Tưởng chừng không thể vượt qua nổi cái lạnh, em đã khóc trên hai bàn tay trầy xước


Những giọt tâm hồn thấm xót mười ngón tay rớm máu

Ngay cả khi Anh làm em thảng thốt

Em vẫn hướng về Anh bằng tình yêu trọn vẹn của mình


Dệt tầm gai đến bao giờ?

Mỗi ngày dài hơn một mùa

Dệt tầm gai đến bao giờ?

...

Vi Thùy Linh, tập thơ Khát (1999)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, hoa Trâm ổi trắng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)


(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, cây lựu)










Tuesday, September 23, 2025

Dòng sông không trở lại (Thơ Vi Thuỳ Linh)

 Có những dòng sông không trở lại

Có những mối tình trôi dạt

Có những chiều vàng chếnh choáng

Những con đường tạc vào dấu chân


Cuộc đời – dòng sông lớn đầy nghịch lưu

Dẫu mỗi con người hoá thân thành sóng,

Cũng không lường được vòng xoáy dòng sông ấy

Một ngày trong khoảnh khắc, mái đầu trắng sóng

Tiếng hát như chiều thảng thốt

Tình yêu

..........thở

.................qua

........................kẽ tay


Nhìn qua lòng tay, thấy mặt trời mang màu khác

Bàn tay che những mặt người không rõ

Ai ngờ lúc hợp – tan!

Không ai nhớ những dòng chảy ngược!

Anh vẫn nghe tiếng em từ xa vắng

Anh vẫn chờ những điều chưa tới, cả dấu vết chưa hiện ra của ngày u tối

Mơ hồ cuốn chúng ta vào mộng mơ ảo ảnh

Khi nụ cười

Vỡ vào nước mắt

Có một dòng sông chảy ngược vào tôi


Bàn tay dựng lên chân trời khác

Một dòng sông chảy ngược

Vào tôi

(Vi Thùy Linh)



(Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng, hoa ngò gai)



(Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng, hoa cánh tiên)


((Nguồn hình: Tr Anh, vườn hoa sân thượng)








Monday, September 22, 2025

Ngập ngừng (thơ Hồ Dzếnh)

 Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân

Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...

Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?


Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu?

Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?

Thuở ân ái mong manh như nắng lụa

Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa

Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi

Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!


Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ

Nếu trót đi, em hãy gắng quay về

Tình mất vui khi đã vẹn câu thề

Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở

Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ

Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa...

(Hồ Dzếnh, tập thơ Quê ngoại (1943))



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, hoa Ngọc nữ)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng, hoa Sử quân tử)





(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)







Sunday, September 21, 2025

Tương tư, chiều... (Thơ Xuân Diệu)

 Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;

Anh nhớ em, em hỡi! anh nhớ em.

Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.

Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.

Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;

Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;

Mây theo chim về dãy núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ

Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.


Thôi hết rồi! còn chi nữa đâu em!

Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,

Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.

(Được giận hờn nhau! sung sướng bao nhiêu!)

Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều

Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.


Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.

Anh nhớ em, anh nhớ lắm! em ơi!

Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,

Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.

Em! xích lại! và đưa tay anh nắm!

(Xuân Diệu, tập Thơ thơ -1938)





(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)

















Saturday, September 20, 2025

Sợi dây và cánh diều (thơ Nguyễn Trung Kiên)

 Chẳng thể nào mình được gọi là “đôi”

Ai cũng thấy mình khác nhau nhiều thế,

(Duy chỉ có một điểm chung nhỏ bé

Là tình cờ, mình được buộc vào nhau).


Cánh diều anh, rực rỡ sắc màu

Tiếng sáo ngân nga giữa trời cao rộng

Lướt khoan thai trên tầm cao khát vọng

Dệt thảm mây cùng bè bạn muôn phương.


Sợi dây em, đơn giản giữa đời thường

Cuống quýt với những căng, chùng, cuốn, rối,

Cố những việc tưởng chừng không cố nổi

Với sức thường yếu đuối, mỏng manh.


Em căng mình bám lấy trái đất xanh

Mong giữ anh trên tầng trời kiêu hãnh

(Một tầm cao dẫu chưa từng vỗ cánh

Vẫn vượt trên sức mỏi các loài chim)


Nếu tình yêu được nuôi dưỡng trong tim

Sẽ chẳng có tình yêu nào hơn thế

Tim sợi dây suốt chiều dài thân thể

Không chỗ nào không chất chứa yêu thương.


Mong được bên anh, nhỏ bé, bình thường

Không bóng, không thanh, giữa đời giông gió

Dẫu sau này không một ai hỏi nhỏ:

- Sợi dây đâu? (khi tiếc cánh diều rơi)


Em không mong mình được gọi là “đôi”

Bởi chữ “đôi” vẫn mang mầm chia cắt

Quên bản thân, cho tình thành “duy nhất”

Hoá thân dây cho khát vọng cánh diều....

(Nguyễn Trung Kiên, 2014)



(Nguồn: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)







Friday, September 19, 2025

Lòng nào như suối cạn (Thơ Trần Mộng Tú)

 

ngày xưa trong quán nhỏ

đời không có mùa đông

trên môi cà phê ngọt

trong mắt giọt tình nồng


hôm nay trong quán lạ

hai đứa ngồi nhìn nhau

trên môi cà phê đắng

trong mắt giọt tình sầu


một năm trời lận đận

đời ngọt những vết thương

một năm trời bôi bác

đời vui những tấn tuồng


anh bây giờ đã khác

trán đà thêm nếp nhăn

em bây giờ đà khác

má đà phai sắc hồng


mắt nào không lệ chảy

môi nào thơm hương hoa

lòng nào như suối cạn

tình nào đã chia xa


một năm trời xứ lạ

không còn gì cho nhau

giọt tình cuồng trong mắt

cũng tan theo nỗi sầu


(Thơ Trần Mộng Tú)



(Nguồn hình: Tr Anh)



(Nguồn hình: Tr Anh)




(Nguồn hình: Tr Anh)






Thursday, September 18, 2025

Năn nỉ (Thơ Lệ Lan)

 Tôi đang mơ giấc mộng dài

Đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh

Tôi đang nhìn thấy màu xanh

Ở trên cây cỏ rất lành rất thơm

Tôi đang nhìn thấy màu hồn

Của tôi thay đổi luôn luôn theo trời

Hoàng hôn màu đỏ mây tươi

Bình minh nắng trắng ấm trôi vào lòng

Những vì sao tím rất trong

Mảnh trăng vàng rỡ chờ mong tôi nhìn

Tôi đang nhìn thấy trong tim

Tình yêu bay những con chim tuyệt vời


Đừng lay tôi nhé cuộc đời

Tôi còn trẻ quá cho tôi mơ màng.

(Lệ Lan, bài thơ đã phổ nhạc thành bài hát "Tôi đang mơ giấc mộng dài")



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)








Wednesday, September 17, 2025

Như là tình cờ (thơ Từ Nguyễn)

 Ta gửi gì vào trong tháng năm?

Một nỗi mơ hồ, một khoảng trời phai sắc?

Như sáng nay có chút gì vương khóe mắt

Chiếc lá

Như nụ cười

Khía vào lòng cợt trêu!


Ta gửi gì vào chốn thương yêu?

Những mong manh, những dại khờ ngày cũ?

Ôi cái mầm non trên cành kia mới nhú

Lại âm thầm nhắc đến một niềm đau!


Ta sẽ gửi gì cho những xưa sau?

Khi không còn ta

Không còn tình yêu

Xóa nhòa luôn quá khứ?

Nếu thời gian có tình cờ lật về trang cũ...

Ai sẽ cười buồn và nhớ một người xa?


Một sớm tình cờ nhìn đàn cò sải cánh bay qua

Mà bâng khuâng bỗng ùa về, ngập ngụa

Chuyện cổ tích giữa đời thường? Xa lạ

Có hững hờ...

Có day dứt?

Giữa lòng ta...



(Từ Nguyễn - 17/5/2009 - tập thơ Như một nỗi đời riêng (2009) )



(Hoa bâng khuâng - Nguồn hình: Tr Anh )



(Hoa bâng khuâng - Nguồn hình: Tr Anh )



(Hoa bâng khuâng - Nguồn hình: Tr Anh )




(Hoa bâng khuâng - Nguồn hình: Tr Anh )



(Hoa bâng khuâng - Nguồn hình: Tr Anh )












Tuesday, September 16, 2025

Hay là... (Nồng Nàn Phố)

 Yêu khổ quá hay ta làm người dưng anh nhỉ

Chỉ đi ngang nhau để thấy bình thường

Không nhức nhối ngón tay gầy ai đó

Ngày mới bắt đầu chỉ chạm xíu đã thương


Yêu khổ quá hay ta làm người quen anh nhỉ

Uống ly cà phê chúc buổi sáng an lành

Hỏi giấc ngủ đêm qua sao mộng mị

Em dễ dàng cười: chắc chắn rồi chẳng phải tại anh


Yêu khổ quá hay ta làm bạn lâu rồi chưa gặp

Tin nhắn hỏi thăm đi- đến một cách quá nhẹ nhàng

Khi ai đó nhắc về một thời thân thiết

Chúng mình sẽ không khóc đến mức vỡ tan


Yêu khổ quá hay ta làm người tri kỉ

Người kia buồn là người còn lại mất vui

Để một bận nào đó nhớ nhau quá mà ôm nhau ngủ vùi

…Như nhân tình đụng vào thịt da mà ko hề xao xuyến


Yêu khổ quá hay ta đừng yêu nữa

Đừng thơm lên má em và nói: nữa nè

Đừng luồn tay trong ngực em và mân mê

…Bao giờ anh biết thương ngực em gầy trước mùa gió thổi?


Yêu quá nhiều mà rồi mình phạm lỗi

Làm khổ người kia!


Thôi chiều nay hai đứa nắm tay đi về

Hai ngả…

Xem mùa có trút nổi lá

Nữa ko?

(Nồng Nàn Phố, tập thơ Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng (2014))



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)







Monday, September 15, 2025

Cho tri kỷ

 Bởi lúc trông anh ngồi giở sách

Những ngón tay xương, cái nhíu mày

Em hiểu vì sao còn thương vậy

Dẫu đã qua rồi những đắm say.


Anh ngồi im ắng bên khung cửa

Bó cúc mua lâu lặng lẽ tàn

Tách cà phê nóng đang uống dở

Ngoài phố mùa thu sắp sửa sang.


Anh đọc gì thế, em chẳng rõ

Vùng đất xa xôi, thế kỷ gần

Hay trong sách có người phải khổ

Sao ngước nhìn em, dáng bâng khuâng?


Anh có thể buồn, tri kỷ ơi

Cuộc đời cơ bản rất chơi vơi

Mặc kệ ai bảo rằng đa cảm

Riêng em, điều đó rất con người.


Em là cốc nước trên bàn rượu

Là kẻ lặng im giữa đám đông

Là bông hoa nhỏ nơi mép phố

Bàn tay thấu hiểu để anh cầm.

(Thơ Nguyễn Thiên Ngân, tập thơ  Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời (2015))



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)








Sunday, September 14, 2025

Ta như cây bách buồn sau núi (Thơ Nguyễn Thiên Ngân)

Ta như cây bách buồn sau núi

Một mình uống gió, một mình say

Người là một bóng chim khuê tú

Chẳng để lại gì sau cánh bay...

(Thơ Nguyễn Thiên Ngân)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)



(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)




(Nguồn hình: Tr Anh - vườn hoa sân thượng)









Saturday, September 13, 2025

Tạ ơn người đã thương ta mãi (Nguyễn Thiên Ngân)

Đời quá chừng buồn tri kỉ ạ
Cảm ơn người đến bạn cùng ta
Coi vậy chứ mà ta yếu đuối
Chỉ sợ loay hoay đã kịp già
Tạ ơn người đến cùng ta hát
Những lời mộng mị những lời say
Tạ ơn người đã thương ta mãi
Dẫu lắm khi mình dạ đó đây
Tạ ơn ngẫu nhĩ ra vàng đá
Tạ ơn núi đứng để chờ mây
Tạ ơn gì nữa?
Thôi im nhé
Chả lẽ tạ ơn suốt cuộc đời này?
Đời đã mở lối vào mùa hội lớn
Người sẽ trở về, ta sẽ ra đi
Những lời hẹn cũng chỉ là để đó
Giờ ngăn chia biết có nhớ thương gì…

(Thơ Nguyễn Thiên Ngân)


(Nguồn hình: Tr Anh)


(Nguồn hình: Tr Anh)




(Nguồn hình: Tr Anh)

* Chụp ở Mekong Restop